Tin sáng từ ánh sáng của người mây trắng

Trên đỉnh cao của thượng tầng cảm xúc, Trong làn mây trắng xóa giữa trời xanh Lần đầu tôi nhận biết được “cái không thân” Sự nhận biết đó như một làn chớp
Tin sáng từ ánh sáng của người mây trắng

Trên đỉnh cao của thượng tầng cảm xúc,
Trong làn mây trắng xóa giữa trời xanh,
Lần đầu tôi nhận biết được “cái không thân”
Sự nhận biết đó như một làn chớp
Chỉ thấy thân mình bằng “mây trắng”
Khái niệm con người và dáng cách qua cái Thấy (chấp hữu)
Rõ ràng là mùi nước li ti li ti trắng xóa.
Một hình mây không khái niệm được con người
Nên khái niệm cũng một lần tan đi Mây khói
Từ đó tôi lấy tên là “Người Mấy Trắng”
Dù trước đó tôi đã được nhận vào dòng chảy của “nghịch lưu”
Sự quy chiếu vào 6 tuần rất chậm chạp
Cho đến những năm cuối khi tôi ẩn cư vào hang động (1985 – 2015)
Nhờ tính năng sơ ngộ “trên đám Mây”
Từ Bát Nhã BaLa Mật và sức tùy miên ( Không phải là thùy miên)
Du Già Sư Địa Luận Dã-Carya Bhumi – Castra
hư chiết dù kim cương bằng ánh sáng. 
......................................
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây